Thông tin

  • Nguyên tác: O Alquimista (tiếng Bồ Đào Nha).
  • Thể loại: Giả tưởng, phiêu lưu, kỹ năng sống.
  • Tác giả: Paulo Coelho (người Brazil, 1947 - nay).
  • Xuất bản: 1988.
  • Nhà xuất bản (VN): NXB Văn Học, Lê Chu Cầu chuyển ngữ có bản quyền từ bản tiếng Đức của truyện năm 2002.
  • Sách này được dịch ra 67 ngôn ngữ và bán ra tới 65 triệu bản

Trước kia đi đâu cũng nghe người ta bảo về cuốn này. Ai cũng bảo nó hay nhưng không biết hay làm sao. Trong đầu thì cứ tưởng tượng dựa vào cái tựa đề quyển sách rằng đây chắc hẳn là một tiểu thuyết giả tưởng, phiêu lưu ký ly kỳ. Chắc nó dày lắm.

Đến hôm sinh nhật lần thứ 27, một người bạn tặng cho cuốn này dù vẫn còn ở Pháp. Bản dịch tiếng Việt.

Bất ngờ vì quyển sách khá mỏng, chỉ 225 trang khổ A5. Cái đập vào mắt đầu tiên chính là câu giới thiệu hoành tráng “Cuốn sách bán chạy chỉ sau kinh thánh”. Độ tò mò tăng cao.

Bây giờ đã đọc xong tác phẩm. Kiểm chứng lại so với trước khi đọc nó thì đúng là một quyển tiểu thuyết giả tưởng, cũng kể về một chuyến phiêu lưu thật nhưng không phải là một loại tiểu thuyết thông thường. Đọc nó cho ta cảm giác ta không bị cuốn hút bởi tình tiết câu chuyện mà bị cuốn hút bởi câu chuyện của chính chúng ta được quyển tiểu thuyết giúp cho gợi mở và làm rõ ràng hơn. Câu chuyện mà chúng ta đã lỡ quên hoặc không tự mình nhận ra được nó đã ở đấy. Chuyện về ước mơ của mỗi con người.

Có nhiều người bạn khi thấy mình cầm cuốn này đã phán ngay rằng “Quyển này viết nhảm lắm, nội dung không có gì hết, nhiều khi phi logic”. Giờ mình đã hiểu vì sao họ nói vậy. Nếu đọc nó dưới góc nhìn của một người đọc như đọc Harry Potter thì có lẽ đây là quyển sách dành cho các cháu mẫu giáo, thậm chí chúng còn không thèm đọc vì tình tiết quá dở. Nếu mang tâm lý của một người trông chờ vào cốt truyện thì có lẽ bạn sẽ bỏ cuộc ngay sau chương đầu tiên.

Nếu thật sự đọc được một cách không gượng ép đến trang cuối cùng thì có lẽ bạn phải đồng ý với mình rằng tác giả quá tài tình khi lồng ghép những triết lý sâu sắc về cuộc sống những tưởng rất rời rạc vào chung một cốt truyện thống nhất.

Quyển sách viết về ước mơ nhưng không hẳn là một quyển truyện hạt giống tâm hồn hay kiểu dạy con làm giàu. Nó rất khác.

Nếu là một người thích suy ngẫm chuyện đời. Nếu là một người đang phân vân về con đường mình đang chọn. Nếu là một người vẫn còn đau đáu về ước mơ thầm kín chưa công thành. Hãy thử đọc Nhà giả kim của Paulo Coelho.

Có thể thượng đế tạo ra sa mạc chỉ để cho con người biết quý trọng cây chà là.

Trong một đoàn người lữ hành, một nhà giả kim thuật lại một câu chuyện mà ông đọc được dọc dường. Đó là một dị bản của truyền thuyết hoa thủy tiên. Điều độc đáo trong dị bản này là cái hồ nước, nơi Narcissus rơi xuống và chết, không khóc vì vẻ đẹp của chàng trai, mà bởi vì hồ nước có thể nhìn thấy vẻ đẹp của chính mình phản chiếu trong đôi mắt chàng trai trẻ. Ý này được lấy từ bài thơ ngắn “The Disciple” của Oscar Wilde.

Nhân vật chính là Satigo. Mong muốn của cha mẹ Santigo là muốn cậu trở thành linh mục để mang lại niềm tự hào cho gia đình, nhưng vì ước mơ từ nhỏ của chính mình - đi đây đi đó khắp thế giới, Santigo đã thuyết phục được bố cậu và trở thành một người chăn cừu.

Là người chăn cừu, cậu đã chu du khắp vùng quê Andaluisa, phía nam Tây Ban Nha, trong vài năm, tận hưởng một cuộc sống vô tư lự và phiêu lưu. Trên đường tới một thành phố nhỏ mà một năm tước cậu đã từng tới để bán lông cừu và gặp người con gái của ông chủ tiệm - cô gái mà cậu thầm mến, Santigo có một giấc mơ cậu không thực sự hiểu lặp lại hai lần. Nhớ ra ở Tarifa có một bà thầy bói đoán mộng, Santigo quyết định đi gặp bà lão. Với cái giá là một lời thề, rằng khi tìm được kho tàng của mình ở Kim tự tháp Ai Cập cậu phải chia một phần mười của nó cho bà xong câu giải đáp cậu nhận được từ bà lại không khiến cậu thực sự tin tưởng và hài lòng: hãy đi đến Kim tự tháp Ai Cập… Thế nhưng sự rối rắm về giấc mơ của cậu bé chăn cừu cũng không còn quá xa xôi và rồi rắm sau khi cậu gặp một ông lão - vua của xứ Salem và nhận được chỉ dẫn - dấu hiệu. Cậu bán đi đàn cừu cho một người bạn và đưa cho ông lão 6 con cừu còn lại - một phần mười số cừu của cậu để trả công cho ông lão. Sau khi nhận được 2 hòn đá - Urim và Thumim từ ông lão cậu bắt đầu chuyến đi đến Kim tự tháp Ai Cập. Trong vòng một ngày khi vừa đến Moroco, Santigo bị lừa mất hết tiền và mắc kẹt lại tại đó. Mất hết tất cả, Santigo phải làm việc tại một cửa hàng bán pha lê với ý nghĩ nghĩ Ai Cập chỉ còn là giấc mộng và lên kế hoạch dành dụm tiền trở về Tarifa rồi mua lại đàn cừu.

Sau đó gần một năm, cậu quyết định rời tiệm pha lê vì cậu đã có đủ tiền mua một bầy cừu mới, gấp đôi số cừu cậu bán đi hồi trước. Thế mà Santigo lại không mua một con cừu nào cả mà quyêt định tiếp tục con đường đi tìm kho tàng bí mật ở Kim tự tháp Ai Cập, vì khi thu dọn hành lý cậu một lần nữa nhìn thấy hai hòn đá Urim và Thummim mà cậu nhận được từ vua xứ Salem.

Cậu gia nhập đoàn lữ hành đến một sa mạc nơi gần các kim tự tháp. Trong đoàn người, cậu gặp một anh chàng người Anh - người đã tìm kiếm những nhà giả kim chân chính suốt 20 năm qua. Đoàn người tiến dần về phía ốc đảo. Khi người Anh nọ thử quan sát sa mạc và học ngôn ngữ sa mạc, thì Santigo đọc những cuốn sách của anh ta và học về thuật giả kim.

Khi họ tới ốc đảo, đoàn lữ hành được chào đón, và được khuyên phải dừng bước vì có chiến tranh giữa các bộ tộc phía trước. Ở nơi đây cậu đã cố giúp anh chàng người Anh tìm một nhà giả kim và cậu gặp được gái cậu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên - Fatima. Trong thời gian ở ốc đảo, nhờ vào “dấu hiêu” mà Santigo đã có thể dự báo trước và giúp bộ tộc tránh được một cuộc tấn công đột ngột vào ốc đảo. Cậu được thưởng rất nhiều tiền vàng, cùng một lời đề nghị trở thành người cố vấn quan trọng cho trưởng tộc. Cũng chính lúc ấy nhà giả kim ở ốc đảo nhận ra rằng ông đã tìm thấy một học trò xuất sắc - Santiago.

Cậu lưỡng lự khi phải rời ốc đảo vì tình yêu với Fatima. Nhà giả kim nói với cậu rằng trái tim cậu ở đâu thì kho báu cũng ở đó, tình yêu thật sự không bao giờ ngăn cản ai theo duổi vận mệnh của mình cả. Sau khi nói chuyện cùng Fatima - người phụ nữ sa mạc sẽ luôn đợi mình, cậu đã rời ốc đảo và lên đường đi tới kim tự tháp cùng nhà giả kim. Tới một vùng sa mạc cai quản bởi những chiến binh hung dữ, để được sống cậu đã “tặng” hết đi số tài sản của mình. Mọi chuyện chưa kết thúc ở đó vì để lấy lại tự do, trong vòng 3 ngày Santigo phải trổ tài “biến thành gió”. Nhờ vào ngôn ngữ của vũ trụ mà mình học được cậu đã trổ tài “biến thành gió” của mình cho những chiến binh và nhận được tự do. Khi quãng đường tới kim tự tháp không còn xa nữa, nhà giả kim từ biệt cậu. Trước khi từ biệt cậu được chứng kiến ông biến chì thành vàng và nhận được 1 phần 4 số vàng.

Đến được kim tự tháp, trong khi đang đào cát để tìm kiếm kho tàng, cậu đụng độ những tên cướp và bị cướp mất số vàng cậu nhận được từ nhà giả kim. Những tên cướp cười lớn khi nghe cậu truyện cậu đã vượt sa mạc để kho báu, một tên trong số đó nói rằng ngay tại chỗ này hắn cũng có một giấc mơ về kho tàng tại một nhà thờ ở Tây Ban Nha vào hai năm trước. Cuối cùng Santiago đã lấy được kho tàng, ở ngay nơi mà cậu đã có giấc mơ về kho tàng.