Thông tin

  • Nguyên tác: The Murder of Roger Ackroyd.
  • Tác giả: Agatha Christie.
  • Thể loại: Trinh thám.
  • Phát hành: 1926 (William Collins & Sons).
  • Nhà xuất bản (VN): Nhà xuất bản hội nhà văn.
  • Ngày xuất bản (VN): 11/2015.
  • Số trang: 221.
  • Cỡ sách: 14.5 x 20.5 cm.

Vô tình đọc được đoạn giới thiệu của một người tôi follow, với bạn ấy thì quyển sách này rất hay, thậm chí bạn ấy đã đọc đến hai lần. Tuy nhiên với tôi quyển sách này chưa thật sự hay lắm. Người dịch vẫn giữ được giọng văn nhẹ nhàng, hơi chậm của Agatha Christie (nếu là một người đọc của thời hiện đại, có lẽ phong cách này sẽ gây buồn ngủ).

Cốt truyện như thường lệ dẫn ta đến một cái kết bất ngờ như bao truyện trinh thám khác của bà nhà văn người Anh. Tuy nhiên, cách dẫn dắt lần này của bà khiến ta dễ đoán được ai là hung thủ dù rằng vẫn có thể chưa tự chứng minh được. Với tôi, cái kết vẫn chưa thật sự thuyết phục vì bà chọn ông bác sĩ làm người dẫn chuyện. Nếu chọn ông làm người dẫn chuyện thì cái cách bà giấu đi những cảm xúc và ý nghĩ của ông thật sự chưa logic và thuyết phục người đọc như tôi.

(Đoạn trích bên dưới copy nhiều từ wikipedia.)

Tiểu thuyết nói về cuộc điều tra vụ giết ngài Roger Ackroyd của thám tử Hercule Poirot trong thời gian ông nghỉ hưu tại làng King’s Abbott ở Anh. Ngài Roger Ackroyd là một người cực kỳ giàu đó và có một mối quan hệ tốt với bác sĩ James Sheppard (người dẫn chuyện).

Khởi đầu chuyện, bác sĩ James, khi ấy sống cùng bà chị “biết tuốt” của mình là Caroline Sheppard, miêu tả sơ lược cuộc sống cũng như các mối quan hệ ở ngôi làng King’s Abbott. Kế bên nhà bác sĩ Sheppard có một vị khách mới chuyển tới rất bí ẩn, đấy chính là ông thám tử Poirot.

Tiểu thuyết tiến triển bắt đầu từ cái chết của bà Ferras, một góa phụ sở hữu một trong hai dinh thự lớn nhất vùng cùng với ông Ackroyd cũng là một người góa vợ. Sau một bữa tối tại dinh thự Fernly Park của ông Roger Ackroyd, bác sĩ Sheppard trở về nhà thì đột ngột nhận được điện thoại báo tin ông Ackroyd, người vừa nói chuyện với bác sĩ cách đó chưa đầy một tiếng, đã bị giết chết. Mọi chứng cứ thu được tại hiện trường cũng như lời khai của những người liên quan đều cho thấy kẻ khả nghi nhất trong vụ án chính là đại úy Ralph Paton, con trai riêng của người vợ quá cố ông Ackroyd và cũng là bạn thân của bác sĩ James Sheppard.

Chỉ một ngày sau khi vụ án xảy ra, cô Flora Ackroyd (cháu gái kêu cậu của ông Roger Ackroyd) quyết định mời thám tử Poirot điều tra vụ án với hy vọng bằng kinh nghiệm lâu năm của mình, viên thám tử sẽ giúp rửa sạch nghi ngờ cho đại úy Paton (cũng là tình nhân của ô Flora). Thế là thám tử Poirot tham gia điều tra, ông cũng đề nghị bác sĩ Sheppard tham gia cùng với tư cách là một trợ lý của mình.

Trong quá trình điều tra, hai người dần dần phát hiện ra nhiều sự thật bất ngờ xung quanh những nghi phạm của vụ án, Paton hóa ra đã làm đám cưới bí mật từ lâu với cô hầu Ursula Bourne, Charles Kent, kẻ lạ mặt mà bác sĩ gặp tối hôm xảy ra vụ án, hóa ra lại là con trai riêng của bà quản gia Russell, còn viên người hầu Parker ít nói, tận tụy, hóa ra lại từng tống tiền người chủ cũ trong nhiều năm. Ở phần kết của vụ án, như thường lệ Poirot cho mời tất cả nghi phạm tới nhà mình để đưa ra những khám phá và lập luận của ông, nhưng ở lần này ông không hề công bố danh tính kẻ thủ ác mà chỉ tuyên bố rằng nếu như người đó không ra đầu thú thì vào ngày hôm sau viên thám tử sẽ cung cấp mọi suy luận của ông cho cảnh sát. Sau buổi họp mặt bác sĩ James Sheppard ở lại với hy vọng sẽ được Poirot nói riêng cho biết sự thật cuối cùng về cái chết của Rger Ackroyd. Bất ngờ người thám tử già đưa ra khẳng định, chính James Sheppard, người thuật lại cho độc giả toàn bộ diễn biến vụ án, người trợ tá đắc lực cho Poirot, mới là kẻ thủ ác. Sheppard đã tống tiền bà Ferras từ lâu vì biết rằng bà đã giết chồng do không thể chịu nổi thói nghiện rượu và côn đồ của ông chồng. Trước khi tự tử, bà Ferras để lại một bức thư cho ông Roger Ackroyd trong đó đề cập đến chuyện bà bị James Sheppard tống tiền. Vì bức thư này mà viên bác sĩ đã giết ông Ackroyd sau đó bố trí cho người bạn thân Paton đi trốn trong một bệnh viện tâm thần để hút mọi sự nghi ngờ về phía người đại úy. Sau khi nói cho James Sheppard biết những suy luận của mình, Poirot để cho kẻ giết người tự định đoạt số phận của mình, Sheppard đã quyết định chọn cách tự sát bằng thuốc ngủ thay vì ra đầu thú.